Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

Hạnh phúc năm mới

Tờ lịch cuối cùng rồi cũng được Quỳnh bóc ra khỏi tấm bìa cứng của năm 2009. Vậy là một năm với bao buồn vui đã khép lại.

Xao động ríu rít trên không trung, đàn én nghiêng mình chào đón mùa xuân mới, mùa xuân của năm 2010. Ngày nắng nhẹ hanh. Buổi sớm sương trong vắt như những hạt pha lê vương trên ngọn cỏ mượt mềm tựa tấm thảm lụa nhung, màu xanh non ngút mắt.Hương hoa lá chen ra khỏi mùa đông u ám bắt đầu lừng thơm, lan tỏa bay đi bát ngát.

Xem tiếp...

Đã xa rồi một tình yêu

Đến một tuổi nào đó con người không dễ nhớ chuyện vừa xảy ra hôm qua, hôm nay hay chỉ vài phút trước đó. Nhưng mà kỷ niệm một thời xa xưa thì lại cứ ùa về làm đầy trí nhớ, làm căng phồng lá phổi, làm trái tim thổn thức. Những khuôn mặt bạn bè, người thân, người yêu xưa cứ lúc ẩn lúc hiện, mơ hồ. Những lời nói thân quen cứ như còn văng vẳng bên tai. Những buồn phiền nếu có đã bay theo gió, chỉ còn đọng lại những dấu yêu thuở nào.

Xem tiếp...

Mối Tình Anh A Lô, Em Cào Cào

Sau khi ông Cẩu Khùng chết được khỏang vài năm, người ta thấy ở Chợ Lầu xuất hiện một người đàn ông tuổi xấp xỉ năm mươi , mặc một bộ đồ lính lôi thôi lếch thếch  bốc mùi khó ngửi, tay chân ghẻ lở , mặt mủi hốc hác, mắt nhìn lom lom...Nhìn chung thì gã xấu, nhưng không phải là xấu cực kỳ, bởi vì gã không bị cùi què sứt mẻ gì sất . Không biết gã xuất xứ từ đâu, chỉ biết ngày đầu tiên khi gã xuất hiện tại Chợ lầu, gã đã gây ấn tượng bằng một bài diễn văn thật trau chuốc: " Đồng bào lưu ý. Đồng bào lưu ý...Tin bão gần...Tin bão gần...Tối nay sẽ có một cơn bão lớn trên cấp 12 đổ bộ vào vùng duyên hải .... Xin bà con chuẩn bị di tản khẩn cấp ...A lô...A...lô...". Giọng của gã phát ra khàn khàn như tiếng một con vịt già sắp sửa bị cắt tiết làm không ít người ngồi trong nhà hỏang sợ. Chỉ đến lúc nhìn thấy gã đầu đội một chiếc mũ vải rách rưới, quần áo lôi thôi lếch thếch vừa đi vừa a lô thì mọi người mới cùng bật cười mà bảo: " À,thì ra là thằng khùng A lô. Thế là gã mang tên Anh A lô kể từ hôm ấy......

Xem tiếp...

Câu Chuyện Đầu Năm Mới

Minh Vũ rồ ga cực lớn, chiếc Nouvo màu trắng chồm lên tăng tốc, để lại những cụm khói khét lẹt phía sau xe .Con đường dài đăng đẳng từ Đà Lạt về đến Đơn Dương, qua những con đường đèo tuyệt đẹp đối với Hạnh Nhi dường như mất đi gần hết vẻ quyến rũ của nó, chỉ bởi vì Hạnh Nhi ....quá sợ.

Cả bọn đua nhau chạy. Đám thanh niên này mỗi lần leo lên xe là phóng nhanh như ma đuổi. Thành tích đua xe của bọn này thật là dễ nể, và trong số đó thì Minh Vũ là đại ca. Vậy mà giờ đây Hạnh Nhi lại đang ngồi ngay sau lưng Minh Vũ, mắt nhắm nghiền khiếp sợ. Cô chỉ mong đừng có xảy ra điều gì xui xẻo.

 

Xem tiếp...

Có Phải Là Tình Yêu?

LTS. Chị Đông Oanh là dân NTHQN nhưng là một khuôn mặt thân quen ở cuongde.org, lâu nay thường chỉ đọc và viết Lời Bàn nay mới chịu múa bút thiệt. Cuongde.org xin hân hạnh  giới thiệu với các bạn truyện ngắn đầu tay của chị Đông Oanh.

1.

- Quy ơi!...

Quy đang tựa đầu vào vai Hòa, ngước mặt ngắm ánh trăng mười bảy đang từ từ nhô lên trên mặt biển:

- Gì vậy Hòa?

- Mình...mình... là bạn với nhau nhé!

- Ừ! Thì mình là bạn với nhau mà!

Xem tiếp...

Ngôi sao lạc

Đó là một đêm Giáng Sinh mà Nhật Thanh không thể nào quên. Trong bộ quần áo ông già Noel, Nhật Thanh bước vào một cửa hiệu bán đồ chơi trẻ em. Mọi người trong cửa hiệu vô cùng ngạc nhiên khi thấy ông già Noel thình lình xuất hiện và mua thật nhiều đồ chơi đắt tiền . Khệ nệ vác trên vai bao đồ chơi, ông già Noel Nhật Thanh bước đến khu dân cư nơi trước đây chàng và người vợ thân yêu sinh sống. Không ai nhận ra người bạn Nhật Thanh ngày xưa, nhưng mọi người đều vô cùng sung sướng khi ông già Noel từ đâu hiện đến và phân phát cho con cái họ những món đồ chơi thật xinh xắn như thể trong mơ. Tất cả đều cám ơn ông già Noel rối rít, và ai cũng ngạc nhiên khi thấy ông già Noel vốn là người…nước ngòai mà lại nói tiếng Việt Nam vô cùng trôi chảy…….

Xem tiếp...

Một Chuyện Tình …. Phải Quên Đi

Đang kẹt cứng trong dòng xe giữa cái nắng oi nồng của mùa hạ thì chuông điện thoại réo rắt vang - tiếng chuông dai dẳng khiến Tuyên dù không muốn cũng phải tìm cách tấp vào bên đường để xem thử ai gọi - số điện thoại lạ quá - Thường thì Tuyên chẳng bao giờ trả lời những số lạ gọi đến, nhất là những lúc đang kẹt xe như thế này, nhưng dường như người ở phía bên kia nhất định gọi bằng được hay sao mà vừa dứt hồi chuông này thì hồi chuông khác lại réo rắt.

- Alô! Ai gọi tôi đó?

- Phải số máy này của Tuyên không?

­- Phải, có gì không? Ai đó?

­- Tui nè, biết tui là ai hông?

Xem tiếp...

Sau Lũ

Những cơn mưa dầm dề dai dẳng ,cứ kéo dài triền miên từ ngày này qua ngày khác, suốt cả tuần lễ liền như vậy.Nước từ trên nguồn thi nhau cuồn cuộn đổ về các con sông.Cây rừng khô rơi rụng cũng thi nhau trôi ào ạt về xuôi.Lớn có, nhỏ có,củi quả là của quí cho dân vùng ven sông do ông trời ban cho họ. Nó trôi lềnh phềnh, rải rác trên khắp mặt nước, ai cũng có thể dễ dàng vớt được.

Ông Sự đã chuẩn bị xong cái xỏng,một ít dây buộc để chiều nay ông đi vớt củi.Chắc chắn ông sẽ kiếm được một mớ khá, tiện dành cho bà vợ ông nấu nướng trong suốt thời gian dài.

 

Xem tiếp...

Thông điệp của biển cả

_ Hơn mười năm qua, em vẫn không thay đổi. Em vẫn xinh đẹp như ngày nào !
_ Đâu có anh, già rồi mà anh ! Làm sao được như ngày còn con gái nữa…

Bãi biển chiều nay đông người tắm. Người đàn ông trạc tuổi trung niên vóc người thấp mà rắn chắc. Còn người thiếu phụ thì có dáng người thon thả và xinh đẹp. Cô có cặp mắt lá răm thật dài đầy quyến rũ và cái miệng xinh đẹp tuy hơi rộng, nhưng rất duyên dáng ưa nhìn…

Xem tiếp...

Trong nỗi niềm của Hạ

Đó là ngôi nhà gần biển tới mức lúc nào ở đó cũng nghe thấy tiếng sóng, lúc thì ì ầm giận dữ lấn lướt xô đẫy nhau, lúc lại nhẹ nhàng mơn man như hơi thở trẻ thơ... Nhà có khoảng vườn nhỏ. Chính giữa sân, ông lão chủ nhà đã trồng một cây khế cành lá nom sum suê. Không biết cây khế đầy những quả ngọt kia có từ khi nào.Lúc Hạ quen Thuyên, cô đã thấy nó đứng ở đó vươn dài những cành lá xanh đung đưa cơ man nào là những chùm trái tròn căng mọng. Người ta hay bảo khế ngọt thường ít nõn nà hơn khế chua, thế nhưng cây khế nhà Thuyên thì ngược lại:Nó vừa mướt mát mà vừa ngọt thanh dễ chịu. Thủa còn đi học, mỗi bận Hạ đến nhà chơi, Thuyên thường làm quà và lấy lòng Hạ bằng những trái cây vườn nhà Thuyên trồng. Vườn cây ấy nhỏ thôi, song cha Thuyên đã trồng khá nhiều cây ăn trái: Những quả ổi xanh cắn vào giòn rụm, lựu thì ngọt lịm hạt lại đỏ hồng trông thật hấp dẫn. Có cả những quả mảng cầu to tướng nên Hạ khó lòng mà...từ chối. Thế nhưng chẳng hiểu sao cho đến khi Hạ và Thuyên đã cưới nhau rồi cô vẫn còn mê mãi với cây khế nhà Thuyên.

 

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất