Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

Chiều Xuân Bên Hồ

Đà Lạt vào xuân thường rất lạnh. Cái lạnh Đà Lạt có một nét rất riêng, buồn và lãng mạn. Nhưng không nơi nào lại mang đậm phong cách của một thành phố châu Âu như ở Đà Lạt. Tại đây, bạn có thể nhìn thấy một kiểu kiến trúc rất Tây, hài hòa và trang nhã với những tòa nhà thật là thanh lịch nằm ẩn dưới những rặng thông mơ màng huyền ảo...

Từ giữa trung tâm Ngã Năm Đại Học , bạn sẽ phân vân không biết phải đi về hướng nào. Phía bên phải là con đường dài xinh đẹp đưa bạn đến thung lũng Tình Yêu, phía bên trái  là con dốc mù sương đưa bạn đi ngang trường đại học Đà Lạt, sau lưng bạn là con đường Bùi Thị Xuân, còn gọi là con đường Sinh Viên. Và trước mặt bạn, theo một con dốc thoai thoải đầy những bông tường vi hồng mơn mởn và Mimosa vàng rực, bạn sẽ đi dọc sân golf đồi Cù để xuôi xuống hồ Xuân Hương, trên con đường dốc này, bạn sẽ được nhìn thấy tận mắt những khách sạn đẹp nao lòng nằm khuất sau những rặng thông, tùng xinh tươi như tranh vẽ...

Xem tiếp...

Chiều Xuân

Mộng ngày Xuân
Đã nhiều năm, mỗi khi sắp đón giao thừa là Hoài gọi điện cho Trung, rủ nó ra sân bay nhặt hoa Xuân. Hoài là dân khu II, gia đình nó nhiều đời làm nghề biển. Sau này chính quyền mở con đường dọc bờ biển, nhà nó phải dời lên xóm Tiêu ở rìa núi phía tây thành phố. Muốn tới sân bay nó phải đạp xe vòng vèo gần 4 cây số. Còn thằng Trung, thua con Hoài 2 tuổi, nhà ba má nó ở tận mũi Tấn, dân bến cảng, ở phía đông. Muốn tới sân bay nó cũng phải đạp xe lòng vòng mất quãng đường như Hoài. Một đứa ở đằng tây một đứa ở đằng đông thành phố.
Tết này Hoài vừa 18 tuổi, Trung lên 16. Nhưng trước đây 5 năm, mỗi đứa bao nhiêu tuổi hẳn ai cũng biết. Hoài tuổi thì con gái, khỏe mạnh, gánh hai thúng cá to đi bán tận chợ khu I, vừa đi vừa chạy như mấy cô bán rau sáng sớm, gánh rau xuống chợ phố xưa. Trung thì ốm yếu, ba má nó sợ sau này lao động chân tay không nổi nên cho đi học, năm ấy nó đã học tới lớp Sáu. Hai đứa giống nhau ở chỗ con nhà lao động nghèo.
Tết đến, nhà nào cũng có hoa. Nhà hai đứa chưa đến nỗi không có tiền mua hoa chưng Tết. Nhưng từ khi có Chợ hoa Xuân, nhóm quanh công viên là dân nghèo ở thành phố này có lệ, chờ tới cận giao thừa kéo nhau ra đó lượm nhặt hoa rớt rơi, mà vì lý do nào đó người bán không bán hết, mang về nhà thì tốn công, tốn thêm tiền chở. Đành bỏ lại. Buồn bực ! Nhổ cây, đập chậu, vứt nghiêng ngã bên lề đường.
Dòng đời vô định quá ! Nếu không vì chuyện nhặt bông hoa cuối năm thì chắc không có câu chuyện của hai đứa nhỏ này. Cha mẹ khi sinh ra hai đứa nó cũng không nghĩ có một ngày tụi nó sẽ gặp nhau ở công viên. Để rồi khi Chợ hoa Xuân dời vô khu sân bay cũ hồi chiến tranh thì tình bạn chúng nó như hai chị em con chị em bạn dì, ngày càng gắn bó.
Xin kể tiếp chuyện đêm giao thừa cách đây 5 năm.
Lúc con Hoài khiên được hai chậu cúc đại đóa thật to, khấp khởi bỏ vô thúng chuẩn bị quảy về nhà. Thì thằng Trung cũng khệ nệ một cây cúc nghệ to không kém. Niềm vui còn chan chứa thì nó kịp nhận ra là không thể mang nổi vừa cây vừa chậu về nhà. Đợi ông xích lô đi ngang đã lâu mà không thấy. Mếu máo chực khóc thì con Hoài trờ tới. Thấy thằng em trắng trẻo ốm yếu. Quá tội, Hoài trở gánh quảy giúp nó về tận nhà. Chưa nghe lời cám ơn, chưa kịp thấy cửa nẻo nhà thằng Trung màu gì, Hoài đã vội chạy ngược lại sân bay tìm hai chậu cúc giấu vội đâu đó. Khi con Hoài về tới nhà thì giao thừa đã quá từ lâu.
Một cái Tết qua đi ! Việc mưu sinh tất tả, con Hoài không còn nhớ thằng nhỏ năm ngoái nữa. Rồi một cái Tết sắp tới, Hoài mong đợi xuân này nhà nó sẽ được hai chậu cúc to như năm trước và cũng không nghĩ sẽ gặp thằng Trung ở tối giao thừa.
Thằng Trung thì khác, nó trông gặp cô chị nhanh nhẹn năm trước đã giúp nó. Nó tới đường Hoa từ sớm; ngày Tết người ta gọi con đường bán hoa Xuân này là vậy. Nó nghĩ ra một kế hoạch để lượm được cây hoa đẹp. Năm nay nó không thích bông cúc nghệ nữa, sẫm màu trông buồn lắm (may mà năm ngoái nhà nó không gặp phải chuyện buồn bã gì). Nó quan sát các địa điểm có bán bông cúc. Đánh giá khả năng ế hàng của người bán. Thường họ cố neo hàng về cuối ngày; một được cả, hai là về tay không. Trung ngẫm nghĩ, vậy ra cũng là chuyện hên xui may rủi thôi. Nó cũng cố nhớ lại khuôn mặt của cô chị đã quảy giúp cây cho nó năm trước. Chuẩn bị thôi chứ không vội. Gần giao thừa mới tính chuyện gặp lại ân nhân.
Duyên nợ hay sao ấy. Hai đứa đã gặp nhau. Và ngượng ngùng như sợ nhìn lầm người. Bỡ ngỡ hồi lâu, Hoài buột miệng nói kháy: “A, thằng em ! Năm nay có khiên nỗi cây về nhà không em ?”. Không tự tin lắm, nhưng Trung cũng thật thà thưa lại: “Dạ, chắc không đến nỗi. Có gì em thuê xích lô”.
Mục đích đã rõ. Nên hai đứa cũng không bận tâm chuyện cũ nữa. Chúng chạy qua chạy lại săm soi tìm cây đẹp trong những đụn gạch đất vương vãi. Trong đám nhốn nháo ấy, Hoài vẫn dành cho Trung một sự nhường nhịn hiếm có ở bãi chiến trường xơ xác lá hoa cận Tết này.
Năm đó dù không được một đôi, mỗi đứa cũng có một chậu cúc vừa ý. Và cũng mùng ba Tết năm đó, Trung đạp xe lên khu II thăm Tết nhà con Hoài. Nhà nó nghèo, chỉ có ba người, ông bà nội và Hoài - Má nó đau mất sớm, ba đi biển xa, sau có vợ hai trong Bình Thuận. Ông bà nội già phải nuôi cháu. Con Hoài đãi thằng Trung hột dưa, kẹo thèo lèo và nước xá xị. Ông bà già hỏi han nó bằng một thứ tiếng Việt mà nó không hiểu rõ ràng gì hết. Con Hoài phải cắt nghĩa cho nó. Hoài cười giòn tan khi làm thông ngôn cho Trung, tên học trò trong phố. Ông bà nội Hoài cũng thích thú khi thấy thằng nhỏ trắng trẻo, có học hành này mà sao không rành tiếng Việt. Lớn lên, nhờ quan sát, Trung biết, tuy chỉ cách nhau một con đường mà ở khu II giọng nói người ta khác với người trong phố như Trung, ở bên kia con đường.
Từ đó không đợi gì tới cuối năm đi nhặt cây Tết, mỗi dịp hè về là thằng Trung đạp xe lên nhà con Hoài chơi. Và mỗi bận về là có quà ở biển của chị Hoài; nhiều ốc biển đẹp đủ màu, mấy con sao biển màu sắc lạ; đen tuyền hay đỏ rực như son. Riêng cá ngựa phơi khô là nó thích nhất; to chỉ bằng hai ngón tay và cái đầu giống như đầu con ngựa thu nhỏ, Trung gọi nó là con ngựa búp bê ở dưới nước. Giờ đây sau bao nắng lửa mưa dầu Trung vẫn còn giữ những quà tặng của chị Hoài như là kỷ vật.
Bù lại Trung hay đọc truyện thơ cho ông bà nội con Hoài nghe. Họ thích nghe Chinh phụ ngâm. Tác phẩm văn thơ cổ này thằng Trung vừa mới học ở trường năm trước. Tuy không hiểu hết nghĩa mỗi dòng thơ, nhưng hai chị em đều đồng ý đó là một truyện thơ buồn. Còn giọng đọc thơ của thằng Trung thì như mưa rơi trong thạch động, nhảy múa theo thanh bằng trắc của câu thơ cổ, khi thì trong trẻo cao vút; khi thì ấm áp tự tình. Nhiều năm rồi, Hoài vẫn còn nhớ như in giọng nói như hát của thằng Trung.
Cuối tháng Chạp năm trước, Hai chị em về quê ngoại con Hoài ở tận Thiết Đính, Bồng Sơn để thằng Trung chơi cho biết thôn quê. Năm nào cũng vậy, 28 tháng Chạp là Hoài về quê ngoại để thắp nhang cho má và ông bà ngoại. Thiết Đính là một làng quê đẹp. Rợp bóng dừa và long lanh ánh nước. Có con đường đất nhỏ dẫn sâu vào trong thôn, lối nhỏ toàn một màu lá dừa xanh mỡn và mát rợi không khí mùa Xuân. Đường vào thôn có nhiều con lạch nhỏ, chảy bên dưới chiếc cầu bằng mấy ống tre bắc qua. Thằng Trung không quen đi đường đất ở quê, mấy lần nghiêng ngã phải níu tay chị Hoài. Nhưng nó vẫn thích thú bước đi trên đất thịt ẩm ướt. Nó reo vui khi bắt gặp vài chú ếch con lạc chỗ nhảy xéo qua mương.
Bên đường vào nhà ngoại con Hoài có một cái ao; mặt ao Xuân phẳng lặng, phản chiếu bóng cây gạo nở đầy hoa đỏ đàng xa, trộn lẫn màu xanh của lá dừa thành một màu xanh thẩm long lanh Trungền ảo. Một góc ao nở đầy sen hồng. Mùi thơm nồng của hoa gạo lẫn mùi hương dịu của sen lan tỏa vào không gian làm cho thằng Trung như người say rượu. Với Trung quê ngoại chị Hoài là một khu vườn kỳ ảo.
Nhà ngoại con Hoài giờ chỉ còn ông cậu lo từ đường. Ông tật nguyền, đơn chiếc không làm ruộng được. Quanh quẩn sân vườn với mấy con gà, khóm rau. Không đủ sống, ông làm thêm nghề đan lát độ nhật qua ngày. Hoài về ngoại cũng là giúp cậu quét dọn, xếp đặt đồ đạc trong nhà để cậu đón ông bà về thăm Tết. Thằng Trung là học trò thành phố chỉ biết xớ rớ đâu đó, hay lang thang ngoài vườn, nhìn ngắm cảnh Xuân ở nhà quê.
Ở đây mọi thứ với nó đều lạ, nó như vừa lạc bước vào bức tranh cổ tích đầy ắp màu xanh mọng nước của cây cỏ ruộng vườn. Tương phản với màu vàng chói chan rực nắng ở nhà nó.
Trời đã chiều, hai chị em đón xe bus về lại phố. Đường Xuân đẹp. Gió Xuân hây hẩy, lùa ánh chiều vàng đi khắp nơi. Chiều như sương mù cuốn tung ánh vàng chới với theo cTrungến xe khách mùa Xuân.
Mây năm gần đây đường ven thị trấn đã mở mang, sửa sang lại nhiều. Thị trấn nào cũng có thêm một cung đường tránh bao quanh, để giảm bớt lượng xe lưu thông dễ gây tai nạn. Nhiều khách sạn vùng quê mọc lên, nhà cổ hay nhà giả cổ cũng mọc lên trông sắc màu sang trọng.
Xe đi ngang qua địa phận Bình Dương thì có một chuyện buồn cười, không biết thằng Trung còn nhớ, Hoài thì nhớ mãi. Ven lộ ở Bình Dương*, Phù Mỹ có một đoạn, người dân ở đây sống nhờ vào các cTrungến xe Bắc – Nam, chạy dọc theo Quốc lộ I. Cứ vài chục mét đường là có một tấm bảng to nhỏ khác nhau, thường sơn nền đen, chữ trắng. Không phải là biển hiệu hàng quán. Tất cả đều ngắn gọn một nội dung, nhằm xe cộ qua lại biết chỗ dừng chân khi cần thiết. Tất cả đều ghi: MUI, co tam lon. Nơi thì có dấu trên chữ, chỗ thì không hoặc nó đã từng có nhưng mưa gió làm phôi pha nên giờ đây đã nhập nhằng giữa nghiêm túc với khôi hài. Nhưng chắc chắn trong một chiều Xuân chập choạng rộn ràng hơi Xuân như thế này thì dù có cố gắng mấy thằng Trung cũng chỉ thấy ngần ấy chữ ở trên mà thôi. Không riêng gì cậu học trò Trung mà bất kỳ nhà ngôn ngữ nào từng ngang dọc bắc - nam nếu không tò mò dừng chân lại hỏi han thì sẽ chào thua không hiểu ý nó là gì ? Thằng Trung, lẩm nhẩm đọc từng chữ một. Xe bus chạy qua hết đoạn đường gần cây số có nội dung bí hiểm ấy mà nó vẫn chưa đoán ra là gì. Phải hỏi chị Hoài thôi.
Gần chục năm trước, con Hoài để ý thấy nội dung đầy đủ của chữ MUI là: Tại đây có đổ nước mui. Sau này có lẽ mấy bảng cũ hư hao nên chủ nhân đã thay mới mà không cần thiết phải dông dài nên ngắn gọn: MUI. Thật ra đây chỉ là một tín hiệu để dừng chân thôi. Các bác tài có nhắm mắt cũng cho xe trờ tới đúng chỗ cần đỗ nước mui, nếu không thì “con ngựa sắt” đường xa sẽ bốc khói tận mũi sau chặn đường dài cả ngàn cây số. Con Hoài nghĩ, nếu thay bảng MUI bằng cái vòi nước treo ở phía trước nhà thì mấy bác tài cũng hiểu đó là nơi nào. Khi thằng Trung hỏi tới dòng Co tam lon thì con Hoài thấy tai mình nóng bừng. Nó phải che nỗi thẹn thùng vì thằng em trai hồn nhiên quá. Lại phải giải thích cho thằng nhỏ lắm chuyện này: Thương lái bắc - nam thường chở heo đầy cTrungến. Đường xa, heo phóng uế bốc mùi nồng nặc trên thùng xe nên cần nhiều nước để tẩy rửa. Địa bàn Bình Dương là một trong những nơi dừng chân hợp lý nhất, nên dịch vụ Có tắm lợn đã ra đời. Trung nghe chị Hoài cắt nghĩa kiểu tiếng Việt phi chuẩn như vậy, ra chiều ưng bụng lắm. Một ngày đi về quê với chị Hoài, nó biết nhiều thứ quá. Vậy mà vẫn hỏi dồn: - Sao không viết là Có tắm heo hả chị ?. Hoài không thể giải thích được chỗ heo - lợn này. Một hồi lâu, thằng Trung phỏng đoán: - Chắc mấy bác tài là người xứ bắc nên người Bình Dương phải đổi heo thành lợn cho dễ hiểu. Cậu em giải thích chừng nghe cũng phải.
Xe bus đi ngang qua đường Hoa. Chiều Xuân hoa cúc, vàng rực cả Quảng trường sân bay. Xuân ở quê là Xuân Xanh, Xuân ở phố là Xuân Vàng. Người qua lại nơi này, tấp nập mua hoa, ngắm hoa. Đường Hoa có nhiều loại hoa, nhưng phần lớn vẫn là cúc. Từ lâu con Hoài cũng chỉ thích mỗi cúc vàng, nói chung là màu vàng của hoa cúc. Chiều Xuân, cúc vàng thêm rực rỡ, khác với kTrunga giao thừa, cúc bị bỏ rơi nghiêng ngã một màu vàng xanh lạnh lẽo, tan tác. Trắc ẩn sao ấy, con Hoài nói: “Từ rày về sau, chị em mình đừng rinh cúc giao thừa về nhà nữa. Năm sau đi dạo sớm mua hoa nghe Trung”. Thằng Trung ủng hộ ngay ý kiến của chị Hoài. Vì dù gì nó cũng là học sinh trung học rồi.
Năm nay Xuân không lạnh, trời Xuân không xám mà xanh trong, tiết Xuân ấm áp vội vàng, làm cây cối, lá hoa có phần kém tươi. Năm nay lại nhuần tháng 5 nên Xuân tới muộn. Làm mai ra hoa không đúng độ Xuân về. Hoa cúc có dịp lên ngôi.
3 giờ chiều 28 Tết, thằng Trung đạp xe lên xóm Tiêu chở chị Hoài ra sân bay mua hoa cúc. Nhưng nắng chiều gắt lắm. Đường Hoa thưa bóng người. Để tránh nắng, Trung đạp xe loanh quanh chờ cho chiều dịu hẳn. Nhẩn nha hồi lâu tới dốc Mộng Cầm hồi nào không hay. Trung có ý kiến: “Hay là mình vô đây một lát chờ bớt nắng”. Gởi xe, hai chị em leo dốc Mộng Cầm lên đồi Thi Nhân nơi an nghỉ của nhà thơ Hàn Mặc Tử. Khuôn viên này bài trí theo kiểu phương Tây, đơn sơ nhưng tao nhã. Cả một không gian xanh, mát rượi gió biển từ khơi xa.
Trên đường đi, Trung Trungên tTrungên mọi thứ trên đời. Nào chuyện trường lớp thầy cô, đến chuyện ăn uống vui chơi với bạn bè. Hoài thì ít nói, một phần vì cuộc sống của nó phẳng lặng và đơn giản nên ngại nói, một phần vì nó thích nghe giọng nói của Trung nên sẵn sàng lắng nghe. Tuy tuổi đời không lệch nhau mấy nhưng Trung hồn nhiên, líu lo suốt. Hoài thì vất vả lo toan cho phận mình, cho cả ông bà.
Ngồi bên mộ nhà thơ vào một chiều Xuân đẹp, tâm hồn Hoài nhẹ nhỏm, nó bâng khuâng nhớ về chuyện cũ…Từ khi gánh chậu bông giùm thằng Trung, nay đã là 5 năm, chừng một năm nữa là Trung vô miền Nam học tiếp. Biết đâu nó cũng gặp một đứa con gái nào đó như Hoài, rồi nó sẽ quên Hoài ở ngoài miền trung này…5 năm yên ả chóng vánh qua đi, đẹp như một giấc mơ Xuân…Hoài rất buồn. Nhưng biển cả cũng gieo cho Hoài một suy nghĩ về cái bất định của cuộc đời. Nên Hoài không bận tâm nhiều tới ngày mai. Mỗi người rồi cũng phải có ngã rẽ riêng.
Hai chị em thơ thẩn đi tiếp đoạn đường nối dài dốc Mộng Cầm, qua bên kia thung lũng Quy Hòa. Hàng cây xanh ven đường nhuộm ánh chiều vàng rực rỡ. Gió biển thấm lạnh hơi Xuân thổi vào làm lao xao sóng biển đằng xa. Chiều xuống chậm dần phía bên kia đồi. Không gian đã thẫm màu. Hoài dừng bước, nó cầm tay Trung níu lại, thầm thì: “Muộn rồi, về đi em !”
Hai đứa quay ra lối cũ. Đàng xa, dưới kia phố đã lên đèn. Tết về, người ta giăng thêm những dây đèn trang trí đủ màu sắc sáng rực cả con đường ven bờ biển. Từ mũi Tấn đến chỗ hai đứa đứng, bờ biển cong tròn làm ánh đèn đường cũng uốn quanh theo lấp lánh như chuỗi ngọc.
Đi bên Trung trong hơi lạnh chiều Xuân, Hoài ngập tràn hạnh phúc bởi mộng đẹp Xuân sang…
29 tháng Chạp


Đ
ã nhiều năm, mỗi khi sắp đón giao thừa là Hoài gọi điện cho Trung, rủ nó ra sân bay nhặt hoa Xuân. Hoài là dân khu 2, gia đình nó nhiều đời làm nghề biển dã. Sau này chính quyền mở con đường dọc bờ biển, cắt ngang khu 2, nhà nó phải dời lên xóm Tiêu ở rìa núi phía tây thành phố. Muốn tới sân bay nó phải đạp xe vòng vèo gần 4 cây số. Còn thằng Trung, thua con Hoài 3 tuổi, nhà ba má nó ở tận mũi Tấn, dân bến cảng, ở phía đông. Muốn tới sân bay nó cũng phải đạp xe lòng vòng mất quãng đường như Hoài. Một đứa ở đằng tây một đứa ở đằng đông thành phố.

Tết này Hoài vừa 18 tuổi, Trung lên 15. Nhưng trước đây 5 năm, mỗi đứa bao nhiêu tuổi hẳn ai cũng biết. Hoài tuổi thì con gái, khỏe mạnh, gánh hai thúng cá đi bán tận chợ khu 1, vừa đi vừa chạy như mấy cô bán rau sớm ở quê, gánh rau xuống chợ phố xưa. Trung thì ốm yếu, ba má nó sợ sau này lao động chân tay không nổi nên cho đi học, năm ấy nó đã học tới lớp Sáu. Hai đứa giống nhau ở chỗ; con nhà lao động nghèo. 

Xem tiếp...

Cô bé hàng xóm

Cô bé hàng xóm
Giấc ngủ trưa của bà lão hôm nay đến sớm hơn thường lệ. Bà khó khăn lắm mới đi vào phòng ngủ được trên hai cây nạn gỗ. Mặc dầu tật nguyền, nhưng bà luôn vui vẻ và tự làm hết mọi việc. Bà khỏe mạnh so với tuổi của bà. Nhưng hôm nay, bỗng dưng bà thấy hơi mệt trong người, bà muốn nghỉ ngơi chút đỉnh và đi nằm sớm. Vừa gác cặp nạn của bà bên đầu giường và ngã lưng xuống là giấc ngủ ập tới liền.
Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, một mình thôi đã từ nhiều năm nay. Không thấy ai viếng thăm bà thường xuyên ngoài một cô bé hàng xóm tốt bụng. Mỗi ngày, sau giờ học, cô bé hay ghé vào hỏi thăm và đọc sách cho bà, đôi khi giúp bà làm những việc lặt vặt trong nhà, như rửa cái bát, quét cái sàn nhà, bắt nồi cơm. Bà vui và cảm thấy hạnh phúc lắm. Từ đáy lòng, bà luôn cảm thấy biết ơn và yêu thương cô bé hàng xóm này còn hơn chính bản thân bà. Cô bé đã dành cho bà những giây phút ấm áp tình người. Những lời hỏi han chân tình cùng với những săn sóc giúp đỡ bà trong việc cơm nước, đã làm trái tim bà mềm nhũn. Từ lúc nào không biết, sự hiện diện của cô bé đã trở thành một điều gì không thể thiếu trong cuộc sống của bà. Cô bé là niềm tin, là sự sống của bà.
Thường thì cô bé cho bà biết trước những khi cô bé không ghé được. Thế nhưng có một ngày, đã đến 6 giờ chiều rồi mà bà không thấy cô bé đâu cả, bà đứng ngồi không yên. Cặp nạn luôn kẹp sẵn hai bên nách để bà đi nhanh ra cửa mỗi khi nghe tiếng động. Bà vội vàng như thế đã vài lần nhưng chẳng thấy bóng dáng cô bé đâu. Chắc tại khi bà mong ngóng quá, tiếng động nào cũng làm bà tưởng là những bước chân quen thuộc. Bà bắt đầu lo sợ. Cảm giác này đè nặng trái tim bà.
Bà đã trải qua một vài trận đau kịch liệt tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của bà, nhưng bà chưa bao giờ có cảm giác lo sợ như lần này. Tay chân bà run rẩy, trái tim bà bắt đầu đập loạn nhịp khi bà nghĩ những diều không may có thể đã xảy ra cho cô bé. Bà tự trấn tỉnh mình bằng một ly nước lạnh và bà hít thật sâu, thở ra chậm rãi. Rồi bà ngồi yên hang giờ như thế trong bóng tối chỉ để chờ mong tiếng chân quen thuộc.
Chợt bà thấy đôi môi mình mằn mặn. Bà đã khóc tự bao giờ. Thế rồi bà khóc như chưa bao giờ được khóc, và những giọt nước mắt làm bà nhẹ lòng hơn. Bà nghĩ có lẽ cô bé đi xa mà không kịp từ giã bà. Với bà lúc nào cô bé cũng hồn nhiên vui vẻ. Tiếng cười trong veo của cô bé cùng với những mẫu chuyện vui ở trường mà cô bé hay kể cho bà làm bà thấy yêu đời hơn. Cô bé biết chia sẻ niềm vui với bà, biết làm cho bà thấy rằng cuộc đời này không phải chỉ toàn là niềm đau. Thật ra bà có biết đâu rằng cô bé cũng có những nỗi niềm riêng mang.
Cô bé lớn lên không có mẹ bên cạnh, không biết mẹ mình là ai. Chỉ có hai cha con sớm tối có nhau. Cha cô rất ngọt ngào với cô nhưng không vì thế mà mất đi cái tính kín đáo và ít biểu lộ của đàn ông. Ông luôn tìm đủ mọi cách để làm vui lòng cô bé. Ông hay hỏi han, vỗ vể mỗi khi thấy cô đăm chiêu tư lự mặc dù đó không phải là cá tính trời sinh. Ông phải cố gắng ghê lắm, vừa phải đóng vai cả cha lẫn mẹ, nên có lúc ông cảm thấy mệt mỏi. Thật tình mà nói, dù ông có cố gắng đến mấy đi nữa, chưa bao giờ ông nghĩ là ông đã làm tròn vai trò người mẹ. Lòng ông vỡ tan, như trăm ngàn mảnh đang cấu xé ông khi ông nhìn cô bé mỗi ngày mỗi lớn mà thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người mẹ.
Cô bé đang ở vào độ tuổi mộng mơ, ở một độ tuổi mà ở đấy tâm hồn dễ xao động dù chỉ là một cơn gió thoảng qua. Một chút nắng hanh vàng đọng lại trên những cành cây, kẽ lá cũng đủ làm cô bé ướt mi. Cô bé thèm được ngã vào lòng mẹ, thèm được mẹ vuốt ve, ôm ấp những khi nỗi buồn vô cớ của tuổi vừa lớn xâm chiếm tâm hồn. Nhưng đó chỉ là mơ thôi! Cô chưa có dịp gọi hai tiếng “Mẹ ơi !”, cũng có thể đã có hàng ngàn lần nhưng cô không nhớ chăng? Trong sâu thẳm cõi lòng, cô là một phần không thể tách rời đời sống của cha cô. Cô là một báu vật mà cha cô luôn nâng niu, gìn giữ và bảo vệ đến suốt cuộc đời. Cô luôn biết ơn là ông đã cố gắng thật nhiều để làm thêm phần của mẹ, nhưng sao trong cô, đôi khi, vẫn cảm thấy cô đơn và bơ vơ. Những khi cô đến chơi ở nhà những người bạn có đủ cha đủ mẹ, nhìn họ rồi nhìn mình, nước mắt cứ chạy quanh. Một sự thèm muốn cứ chực chờ dâng lên làm cô đau đớn. Những thèm muốn tưởng chừng như rất đơn giản, vậy mà nó không đơn giản đối với cô chút nào cả. Những khi cô nóng sốt, trời ơi, cô thèm một bàn tay dịu hiền của mẹ biết dường nào! Cô tưởng như là bàn tay mẹ có thể thay thế những viên thuốc nhiệm màu. Cô đã có lúc ngây thơ nghĩ như thế!
Cô ao ước một ngày nào đó, cô sẽ được gặp mẹ cô, người mà cô luôn nghĩ tới mỗi khi cô gặp khó khăn. Cô ước mơ có mẹ bên cạnh để những hôm cô thấy lòng bâng khuâng, hụt hẩng, hay những cảm giác lạ len lõi vào hồn, cô sẽ tâm sự với mẹ. Chỉ có mẹ mới không phê phán, ghét bỏ mình nếu là những lỗi lầm cô mắc phải. Cô luôn có những niềm tin như thế nên niềm mong đợi cái ngày gặp lại mẹ càng lúc càng đầy, đầy đến nỗi mà có nhiều đêm cô tưởng như mẹ nằm bên cạnh mình.
Cha cô chẳng bao giờ nói với cô về mẹ, ngoài những lúc cô gặn hỏi. Luôn luôn và lúc nào cô cha cô cũng nói rằng: “Mẹ con đẹp và phúc hậu lắm. Mẹ con là người chỉ biết cho mà không biết nhận”. Thế đấy, nên cô không biết nhiều hơn về mẹ. Mẹ cô đã chết? Mà chết ở đâu? Mà vì sao mà chết? Ở biển, ở rừng? Hay mẹ cô bỏ cha con cô mà đi? Cô hoàn toàn không biết gì cả. Có một lần cô khóc lóc đòi cha cô phải cho cô biết sự thật về mẹ cô. Đó là lần cô thấy cha cô đau khổ đến tận cùng, một nỗi đau mà cô chưa từng thấy. Cô đã chạm vào nỗi đau, nỗi đau làm ánh mắt cha cô đen ngòm như biển tối đêm ba mươi. Nỗi đau làm những nếp nhăn trên vầng trán, trên khóe mắt đượm một màu tang thương, buồn bã như sau những cơn bão dữ dội để lại. Nỗi đau đã làm cha cô giận dữ như một người điên. Cha cô đã bắt cô đừng bao giờ hỏi đến nữa, và cô đã hứa. Và từ đó, cô không bao giờ muốn chạm vào nỗi đau này, không muốn chạm vào vết thương lòng chắc đã mưng mủ chờ ngày chín tới. Và cô biết rằng ngay cả cô, người mà cha cô yêu quí nhất, cũng không thể xoa dịu được. Có những nỗi đau với thời gian tưởng vơi đi, nhưng có những nỗi đau, vật vờ, ngủ yên và khi có điều kiện nổi đau ấy lồng lộn như những cơn hồng thủy chuyển mình. Cô mơ hồ cảm nhận được điều này. Và cô cũng gặm nhắm nó một mình như cha cô!
Ngày tháng qua đi, cô bé mỗi ngày mỗi lớn. Ý nghĩ phải tìm ra mẹ mỗi lúc mỗi dày vò cô. Cô quyết định tìm mẹ. Cô bé có một tấm hình của mẹ. Thế là cô lên mạng và tìm kiếm những thông tin. Nhiều tháng, nhiều năm, cô không thấy một dấu hiệu nào là cô sẽ có may mắn tìm được mẹ. Cô thất vọng, chán chường và bỏ cuộc. Cô trách ông trời không công bằng với cô. Cô đau khổ, cô tuyệt vọng. Cô nhốt cô trong bốn bức tuờng. Cô chìm lĩm trong nỗi buồn riêng mang. Nhưng đời sống mà, phải gượng dậy mà sống, phải vươn vai mà đi tới. Niềm đau cũng dịu dần. Cuộc sống rồi cũng trở lại bình thường. Dần dà cô vui trở lại vì cô nghĩ đến cha cô. Cô không thể là nỗi đau thứ hai của cha cô. Phần cô, cô cũng phải bước ra khỏi sự dày vò này kẻo không cô sẽ kiệt sức. Đôi khi, cha cô cũng âu lo khi thấy cô buồn bã, nhưng làm sao cha cô có thể đọc thấu được những tình cảm đang muốn vỡ tung trong lòng ngực của cô. Cô không thể nào tâm sự với cha hết mọi điều. Có nhiều điều thật tế nhị mà cô chỉ có thề tâm sự với mẹ thôi. Chỉ với mẹ thôi!
Nên bà lão hàng xóm đã thay thế mẹ cô, bà đã ở bên cạnh cô trong suốt thời gian cô trưởng thành. Bà luôn có những lời khuyên bổ ích và chân tình nhất những khi cô yếu đuối vấp ngã trước những bão táp phong ba của cuộc đời. Bà đã dạy cô làm thế nào để yêu thương người khác. Yêu thương một người dễ thương, một kẽ bất hạnh là một điều dễ làm. Yêu thương một người mới thoạt nhìn đã sợ và muốn quay lưng đòi hỏi một tấm lòng thiết tha hơn, mạnh mẽ hơn, đòi hỏi một trái tim thánh thiện hơn rất ngàn lần. Khó quá! Cô thấy mình như bơi lội trong bể khổ trần gian. Trái tim cô làm sao chứa nổi những mảnh đời chung quanh. Ôi! Một trái tim nhỏ xíu xiu mà ngày đêm miệt mài đập không biết nghỉ! Có một hôm cô hỏi bà: “Làm thế nào để lòng thanh thản, hả bà?”. Bà đã khuyên cô: “Đôi khi phải cần tỉnh tâm, lắng nghe trái tim mình, nhìn lại mình, thả lỏng mình, nhắm mắt lại, hít thất sâu và thở ra thật nhẹ và chậm….”.Vậy mà hôm nay….
Bà đã từng khuyên cô như thế, nhưng sao hôm nay nỗi mong đợi sự hiện diện của cô bé càng lúc càng đốt cháy lòng bà. Ruột gan bà nóng như lửa đốt. Sao tim bà lại co thắt thế này! Bà cảm thấy khó thở. Đôi mắt díp lại, rồi rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay. Bà mơ thấy cô bé ôm bà và khóc nức nở. Cô bé đến từ giã bà để đi gặp mẹ. Ồ! Mà sao tìm thấy được mẹ thì phải sung sướng và cười vang lên chứ sao lại khóc thế kia. Chao ôi! Làm sao mà giải thích được cảm xúc của con người đây. Có khi hạnh phúc quá, nước mắt cũng chảy ròng! Bà ôm chặt lấy cô bé và không muốn rời xa. Thế nhưng cô bé đã gỡ tay bà ra và chạy biến mất vào cánh rừng phía trước, để bà một mình đứng giữa cánh đồng hoang vu, trơ trọi. Bà giật mình, miệng vẫn còn ú ớ những điều gì không rõ. Thoảng bên tai, bà nghe hình như ai đó đang gọi tên bà và lay bà dậy. Khó khăn lắm bà mới tỉnh dậy, và thật là hạnh phúc biết bao, khi trước mặt bà, cô bé với nụ cười rạng rỡ trên môi đang nhìn bà vô cùng triều mến. “Bà sung sướng quá! Bà hạnh phúc quá! Chỉ là mơ thôi!”, bà ấp a, ấp úng lập đi lập lại từng ấy chữ. Rồi cô bé xin lỗi đã quên không cho bà biết trước là hôm nay cô không đến sớm được vì ở trường có chương trình văn nghệ kết thúc niên học, rồi những bịn rịn chia tay với bạn bè cứ thế mà kéo dài mãi ra. Bà không giận cô bé, chỉ có hai hàng mi dưới cặp mắt không còn nét tinh anh là đẫm lệ. Bà nắm chặt tay cô bé như sợ sẽ chẳng bao giờ có dịp gặp lại cô nữa. Hai bà cháu lại tíu tít với nhau cả buổi tối như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Hạnh phúc là thế! Chờ mong và hội ngộ.
Rồi ngày qua ngày, cô bé học xong trung học và quyết định đi học xa. Cô chọn nghề thầy thuốc vì đó là một nghề rất cao quí theo suy nghĩ của cô. Không hẳn chỉ khó về học lực mà nó còn đòi hỏi lòng kiên nhẫn, lòng tận tụy. Thật vậy, một tấm lòng bao la, một trái tim nhận hậu, và một niềm đam mê vô cùng tận không thể thiếu khi chọn nghề này. Đó là một thử thách lớn.  Bà và cha cô đã nói với cô: “Nếu con chỉ muốn có tiền nhiều thì con không nên chọn nghề này. Đồng tiền sẽ làm con sung sướng về mặt vật chất nhưng nó giết chết linh hồn con”, hãy suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định. Cô đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng thì cô cũng muốn theo con đường mình ấp ủ từ lâu và cô tin rằng cô sẽ không làm hổ thẹn lòng tin và sự yêu thương vô bờ bến của bà và cha cô. Những lời động viên mạnh mẽ trong cô mỗi lúc mỗi no tròn.  Cô mơ hồ nhận ra đó là lời nhắn gửi của mẹ cô tạo cho cô thêm sức mạnh để đi hết đoạn đường khó khăn này. Cô tin rằng trong cô có giòng máu nhân ái của mẹ cô. Cô tin rằng trong cô có giòng máu kiên cường của cha cô. Cô tin rằng cô đã được tạo nên từ hai giòng máu đặc biệt này.
Cô thật may mắn. Một học bổng đặc biệt đã đến với cô. Học bổng 4 năm liền và nếu cô muốn học học cao hơn nữa cô cũng sẽ có. Đó là một học bỗng danh dự mà không phải ai cũng nhận được. Và cô được một trường đại học rất nổi tiếng nhận cô vào học. Đó là niềm tự hào của bà và cha cô. Ngày cô lên đường đi học xa, bà đã đến tiễn đưa cô đi mà trong lòng ngổn ngang bao nỗi. Vui buồn lẫn lộn. Vui vì giấc mơ của cô bé đã trở thanh sự thật. Buồn vì phải xa cô bé. Niểm vui mỗi chiều bên cạnh cô sẽ không còn nữa! Lo vì bà biết đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách, người bạn nhỏ của bà có chịu nổi không? Bà biết là bà sẽ rất nhớ cô. Nhưng bà đã không khóc, cố nén nỗi niềm vì sợ trái tim nhỏ bé của cô không chức nổi sự chia xa. Cô bé là người đa sầu, đa cảm mà! Bà biết rất rõ về cô.
Cô hay gọi điện thoại thăm bà và năm nào cô cũng dành những ngày nghỉ lễ, nghỉ hè về thăm cha và bà. Đó là niềm hạnh phúc vô cùng lớn của cô.
Cũng như mọi năm, hôm nay cô bé đến thăm bà với một nỗi niềm sung sướng vô biên là muốn chia sẻ với bà sự thành công  của cô sau nhiều năm tháng cố gắng. Cô bé hớn hở với mảnh bằng trên tay. Cô muốn tự mình khoe với bà, muốn bà sờ vào mảnh bằng, sờ vào sự thật, sờ vào lòng tin của bà. Mảnh bằng với cái tên của cô thật đẹp ở trên ấy.
Nhưng gọi mãi tên bà, không thấy bà ra mở cửa. Cô bắt đầu lo lắng. Cô bé đi vòng ra sau nhà tìm chiếc chìa khóa bà dấu ở chỗ bí mật chỉ có hai bà cháu biết mà thôi, để những lúc ra ngoài đóng sập cửa mà quên mang chìa khoa, hay những lúc cô bé đến nhà mà bà chưa về kịp thì không phải lung ta lúng túng. Cô bé mở cửa vào nhà, chẳng thấy bà đâu. Cái ghế bà thường hay ngồi nằm im lìm, căn phòng quá đỗi yên lặng. Tiếng máy quạt rù rù nghe buồn buồn. Cô rón rén bước vào phòng ngủ của bà, thật nhẹ nhàng vì sợ làm bà thức giấc.
Nhìn gương mặt của bà, cô bé biết là điều gì đã xảy ra cho bà. Cô bé sụp xuống dưới chân giường, rồi ôm lấy bà mà khóc như mưa. Tay bà đã cứng. Mắt bà đã nhắm nghiền. Tim bà đã ngừng đập. Miệng bà hình như đang hé mở như có điều gì muốn nói với cô. Cô cúi đầu, hai tay ôm cứng hai đầu gối. Nước mắt đẫm hai ống quần. Một mất mác lớn thứ hai đến với cuộc đời cô. Cô không biết là mình có chịu đựng nổi không?
Cơn nóng quái ác hơn 41°C đã kéo dài quá nhiều ngày và đã cướp đi một người bạn lớn mà trong suốt cuộc đời còn lại phía trước, cô hoài nghi về một tình bạn đẹp giữa một già một trẻ như thế này? Cô hụt hẩng, lao đao với cảm giác mất mác quá lớn này. Giờ đây, cô chỉ có một mình với nỗi buồn. Ôi! cuộc đời có mấy mươi năm mà sao sống khó quá!
Bên ngoài, những chiếc xe chửa lửa đang nối đuôi nhau reo lên những hồi còi vang dội ở một góc trời. Một cánh rừng đang bắt đấu cháy cùng với những cơn gió cuồng điên.
Trời đất đang nổi giận. Biết làm sao !
KTN
27 tháng 7 năm 2006
Giấc ngủ trưa của bà lão hôm nay đến sớm hơn thường lệ. Bà khó khăn lắm mới đi vào phòng ngủ được trên hai cây nạn gỗ. Mặc dầu tật nguyền, nhưng bà luôn vui vẻ và tự làm hết mọi việc. Bà khỏe mạnh so với tuổi của bà. Nhưng hôm nay, bỗng dưng bà thấy hơi mệt trong người, bà muốn nghỉ ngơi chút đỉnh và đi nằm sớm. Vừa gác cặp nạn của bà bên đầu giường và ngã lưng xuống là giấc ngủ ập tới liền.

Xem tiếp...

Những Đóa Mẫu Đơn

LTS. Anh Đặng Phú Phong quê quán ở Phú Phong, Tây Sơn, Bình Định. Anh là một cây  viết quen thuộc ở hải ngoại; anh viết văn, phê bình, làm báo ... Cuongde.org rất hân hạnh có anh về sinh hoạt chung.


Nắng xế mùa thu khiến bóng của hàng dâm bụt cao qúa đầu người làm tối đi gương mặt nhăn nheo của ông Nghè Trì đang rảo bước vào cổng. Ông xô nhẹ cánh cửa cũ kĩ, xiêu vẹo đóng không kín nhà ngõ. Tiếng kêu của cánh cửa làm con Mực đang thiêm thiếp ở hàng ba, vụt dậy, phóng chạy ra, cất tiếng sủa nhưng nhận ra người quen, nó gừ gừ mấy tiếng rồi quẫy đuôi dẫn khách vào nhà. Bà Huân cũng vừa gánh đôi thúng gạo bước ra khỏi cửa dưới, vội vã để gánh xuống vái trả cái vái chào của ông Nghè, nói:

– Chào chú Nghè, ông nhà đang đợi chú, mời chú vào. Tôi phải đi giao gạo cho họ bây giờ kẻo không kịp về tối chú ạ.

Xem tiếp...

Cô ơi con muốn sống...

Buổi sáng hôm đó, bé Vy đi học sớm hơn thường lệ . Mấy hôm liền trời mưa rã rích vì ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, không khí ẩm ướt làm cho Vy cảm thấy khó chịu.  Sức khỏe của Vy nhiều năm nay không bao giờ khá hơn. Vy cảm thấy lạnh trong chiếc áo sơ mi  trắng học trò khá mỏng manh. Mẹ chưa kịp mua cho Vy chiếc áo lạnh…

Mới học lớp bảy nhưng Mỹ Vy có một tâm hồn thật là phong phú. Vy rất giỏi môn Văn. Những bài luận cô giáo ra đề, Vy chỉ cần ba mươi phút là hòan tất với những ý tưởng sâu sắc và lời văn nhẹ nhàng trong sáng không thua gì các anh chị ở trường trung học phổ thông. Cô Thúy dạy văn rất thích các bài luận của Vy. Mỗi lần sửa bài, cô đều lấy bài luận của Vy làm bài văn mẩu để đọc lên trước lớp.

Xem tiếp...

Biển Nhớ!... và Những Đoản Khúc


Hôm nay không có gió. Biển buồn lặng im, biển trông mệt mỏi gần như tuyệt vọng. Những con sóng uể-oải va vào nhau từ từ trôi vào bãi cát, như lười biếng, như không muốn xoá đi dấu vết của những bước chân in đậm trên cát. Những lâu đài xây trên cát vẫn còn nguyên... Biển hôm nay hiền hoà, không cuồng loạn, không nghe tiếng gió thì thầm những lời âu yếm. Những con Chim Biển rủ nhau đậu trên những mỏm đá cao cũng nghiêng đầu lặng lẽ đứng nhìn những gợn sóng nhỏ lăn tăn ngoài xa. Những con nước đập nhẹ vào chân những tảng đá rong rêu như vỗ về, như an ủi. Bãi cát vắng vẻ nằm dài như chờ đợi những con sóng xô nhau vào bờ.

Hôm nay, Biển buồn, hôm nay gió đi vắng và...lòng người sao thấy buồn mênh-mang...

*********************

Xem tiếp...

Chuyện Nửa Đêm

Tuột đầu khỏi tay chàng, tôi dụi đầu vào nách, mân mê những sợi râu lởm chởm trên môi, trên cằm nói khẽ:

- Không biết bây giờ bên ấy thế nào nhỉ? Anh có còn nhớ cái nóng của Sài Gòn không? Em hình như quên mất rồi, không tưởng tượng ra được nữa. Ở bên ấy dạo này nghe ăn chơi, xô bồ lắm.

- Sao em biết?

- Thì xem báo, người ta ai cũng nói thế, anh dư biết mà còn làm bộ hỏi nữa. Người ta bảo cho mấy ông về là kể như mất.

- Em chỉ nghe đồn bậy. Đàn ông cũng có năm bảy hạng chứ đâu phải ai cũng như ai.

Xem tiếp...

Đàn Ai Nức Nở

Hôm đó là một buổi sáng mùa xuân nhẹ nhàng và trong trẻo. Tôi bước xuống xe lúc mới bảy giờ rưỡi sáng . Ngòai trời hơi lạnh và có mưa bay lất phất. Khung cảnh cái thôn nhỏ của người Chăm này gợi nhớ đến một ngôi làng Ấn Độ trong thơ của Tagore. Những cô thiếu nữ xinh đẹp mặc sa rông với màu sắc nhẹ nhàng tao nhã, những thầy Trang mặc áo trắng dài đến chân, đầu quấn khăn có những tua chỉ ngủ sắc cùng hoa văn trông thật kỳ bí và những bà cụ bỏm bẻm nhai trầu làm cho tôi cứ tò mò nhìn mãi...

Xem tiếp...

Buổi chiều cuối năm

Ngồi bên ly cà phê nóng với ông bạn đã lâu không gặp.
Ông hỏi: "Vợ con sao rồi, hồi này có gì khác lạ không?"
Trời đất, làm việc tối mặt tối mày. Đêm về lăn đùng ra ngủ, nên đâu để ý có gi lạ. Chuyện người, chuyện mình: "Ông ơi, có chuyện gì lạ đâu. Cũng mấy con gà, lâu lâu ngắc nghẽo thì luộc chúng lên. Vứt thì tiếc đó mà".
Người bạn bực mình hỏi: "Chuyện đại sự đó".
"Đai sự? Mà chuyện gì?", tôi hỏi.
"Chuyện về hưu của ông đó".
"Ông nói chơi đó hả? Về hưu", tôi vừa đưa lên môi nhấm nháp chút cà phê vừa trả lời.
Ui chao, vị đắng, vị đắng của ly cà phê. Cái đầu lưỡi của tôi với cả ngàn điểm nhạy cảm với những vị đắng, ngọt, mặn, bùi.... bắt đầu hoạt động . Cái lưỡi cũng giống như cuộc đời tôi vậy. Đắng quá, mặn quá, chát quá, riết rồi cũng quen, nên ngày xưa thấy đắng mười phần bây giờ còn có nửa. Đắng thế mà sao ai cũng thích. Chắc độ đắng ngắt của cà phê cho thiên hạ suy tư hơn chăng? Cảm thấy mình thông thái hơn chăng? Hay nó cho thiên hạ có thì giờ mà ngắm nghía lại cuộc đời mình trong khi ngồi nhìn cà phê nhỏ giọt? Tôi đã qua rồi cái tuổi la cà hết quán này đến quán kia với những thằng bạn quậy phá một thời. Chuyện tương lai, chuyện nước non, chuyện tình yêu....qua rồi, qua rồi!

 

Xem tiếp...

Ly Café Đêm Giao Thừa

Lâu lắm tôi không ghé quán cafe.

Học kỳ một thấm thóat trôi qua. Noel đến mang theo một bầu không khí đầy rộn rã với tràn trề hình ảnh xinh đẹp của ông già Noel và chiếc xe do tuần lộc kéo. Rồi tết Tây, tôi lại được nghỉ mấy ngày để vui vẻ với gia đình và bè bạn. Sau những ngày nghỉ đó, tôi có quá nhiều việc để làm. Cộng và thống kê điểm cho học sinh, chuẩn bị giáo án cho những tuần đầu của học kỳ hai...Thời gian cứ trôi qua như con ngựa bất kham . Không thể níu kéo thời gian, tôi đành phải ra sức chạy đua với nó.....
Rồi đêm Giao thừa đến . Tôi đang tự hỏi tối nay ta sẽ đi chơi ở đâu đây thì chuông điện thọai reo lên :

 

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất