Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

Câu chuyện dở nơi mái hiên người

Tai nạn xảy ra với tôi hồi tháng ba năm chín sáu. Bị chấn thương cột sống do ngã, tưởng là nhẹ không ngờ lại nặng đến thế. Đã tưởng liệt, suốt đời phải ngồi trên xe lăn. Chữa trị cật lực là thế mà có gần hai tháng sau, tôi mới có thể vịn tường đi lại quanh nhà. Thêm vài tuần nữa, tôi mới lết bết ra được biển. Lần đầu hãi quá, nhất là lúc sang đường. Phải nhờ người giúp và cứ thế mà bấu lấy họ bất kể là đàn ông hay đàn bà. Cứ vai rụt, vai co. Chân xiêu, chân xọ. Người co rúm lại đến là thảm. Bạn tôi có lần gặp, bảo: "Để tao chở mày về. Đừng làm tao phải khóc". Tôi cười: "Nếu mày rảnh, đi kèm hộ nhưng nhớ là chỉ hôm nay thôi đấy nhé! Mai tao đi một mình". Thế là hôm ấy nó đưa tôi đi. Đứa trước, đứa sau. Đứa trước dòm chừng đứa sau. Đứa sau trông đứa trước mà bước tới. Không cần đi sóng ngang mà vẫn nói chuyện được đấy. Nó vốn hài hước. Tôi vốn tiếu lâm. Thế là cười. Cười quá thể. Cười và nghĩ vài lần là ra đến biển ngay ấy mà.

Xem tiếp...

Đêm ở biển

Tôi yêu những hàng cây sứ đứng rải rác ở vệ đường bên phải chạy dọc theo ven biển.Những bông sứ trắng như những đốm tuyết dưới ánh trăng,tỏa ra một mùi hương nồng nàn quyện vào áo và tóc Hạ.Tôi cúi xuống nhặt hai bông sứ rụng,đưa lên mũi ngửi rồi trao cho Hạ một bông.Hạ nhận,mỉm cười và nói : " Hồi nhỏ, em thường cùng bà đi nhặt bông sứ rụng, đem về phơi khô để bán cho những người làm nhang.Bà nói, bông sứ khô có thể trị được bệnh cao huyết áp, hương sứ có thể ngừa được gió độc".Nàng nâng niu bông sứ trên các ngón tay thon nhỏ như đang nâng giữ những kỷ niệm thân yêu.

Xem tiếp...

Sự im lặng cuối ngày

Hôm nào cũng thế. Ở chợ về là nó tạt qua tôi trước. Đã biết chừng tôi pha sẵn một tách cà phê thật đậm, bỏ vào đấy hai muỗng đường lưng lửng và đúng bốn muỗng sữa bột. Tôi dùng loại sữa calci này được mấy năm rồi, theo lời khuyên của bác sĩ. Hôm đầu pha, nó ngước mắt hỏi: "Nhà không có sữa đặc à?". Tôi bảo: "Để đi mua". Nó gạt ngay: "Thế cũng được. Có gì dùng nấy khỏi mất công". Rồi chu mồm, hớp từng ngụm nhỏ, tỏ ý hài lòng. Cũng đã biết chừng, tôi súc rửa sạch sẽ bình trà và châm nước sẵn. Nó thích trà ở chỗ tôi - trà Bầu Cạn - thích những tách cà phê pha sữa ở chỗ tôi - sữa calci - thích những buổi chiều có tôi cùng với sự im lặng.

Xem tiếp...

Như Giấc Mộng Buồn

Khi ba tôi quen mẹ tôi, lúc đó bà rất trẻ đẹp. Tôi đã từng trông thấy tấm hình mẹ tôi ngày còn trẻ.Trong hình mẹ tôi để tóc quăn , mốt thời trang thịnh hành của thập niên 1950. Cặp mắt bà sáng long lanh, môi tô son đỏ thắm và trên cổ đeo một cái vòng vàng sáng chói...

Còn ba tôi , trông ông cao lớn và mập mạp với bộ đồ lính màu sậm và chiếc nón rộng vành. Chiếc nón này tôi đã từng nhìn thấy trên đầu các người lính đồng minh trong thế chiến thứ hai .Ông đứng với một người bạn , hai người đang cười thật tươi trên bãi biển đầy hoa xương rồng nở rộ...

Xem tiếp...

Quán chiều, rượu – dé đắng môi

Mưa dầm dề suốt mấy chiều nay. Ăn trưa trễ, giấc trưa trễ lại thêm cái nỗi muộn màng, bởi nán lại giường nệm chiếu chăn. Mưa, lạnh và lười. Có ai đó rủ đi ra phố. Chợt nhận ra: hình như đã rất lâu mình chỉ ra khỏi nhà khi đang mưa để lo công việc. Đi, bởi việc nọ việc kia. Giờ đội mưa chỉ một chuyện chơi. Ăn cũng là chơi chứ bộ. Và uống. Và chuyện trò nhăng cuội với cả mấy người bạn. Rõ ra như thế không gọi là chơi thì gọi là gì. Và đấy! Nhu cầu. Nhu cầu thật sự của ít nhất là một người như tôi. Một người đã tự buộc chân trói người mình ở nhà cả ngày với công việc. Và cái thứ công việc này đây mới đến là nhức đầu. Thế nên thích lắm khi được tháp tùng cùng cả bọn. Đàn ông lẫn đàn bà, con trai và con gái đùm túm, che trùm áo mão rời nhà trong mưa.

Xem tiếp...

Buổi Trưa

Tiếng đập cửa ầm ầm phía trước nhà cùng với cái giọng chát chúa của Nhơn đã đánh thức tôi dậy. Giấc ngủ đành bỏ dở. Uổng thật! Tôi chạy vội xuống cầu thang. Đôi chân trần giẫm trên nền gạch, lạnh buốt. Vừa chạy tôi vừa rủa thầm. Rủa thầm cho căn nhà rộng rãi quá nhiều phòng của mình. Rủa thầm cho dãy hành lang dài dằng dặc và rủa thầm cho nó: Cái con khỉ Nhơn. Sao nó không chịu đập cửa khẽ hơn nhỉ? Sao cái miệng nó cứ phải bai bải, bai bải như thế cơ chứ! Đúng là một con người không biết phép lịch sự là gì. Đang giấc ngủ ngon của người ta...

Xem tiếp...

Ngẫm nghĩ bước đi

Cô tôi mất ở tuổi bảy lăm và bây giờ đến lúc dượng tôi đi theo sau khi đã hưởng dương chín mươi năm. Nghe tin dượng mất, tôi thu xếp công việc , vượt vài chục cây số, đến viếng ngay. Ông dượng sống ở quê với vợ chồng người con trai thứ và nghe tin ông mất, con cháu phương trưởng đang làm ăn nơi xa cũng đã cố gắng về tương đối đủ. Tôi vừa ngồi vào bàn khách trước nhà, một cậu thanh niên mặc đồ tang đến chào, mời nước. Tôi không để ý gì nhiều, cũng nhắp qua chén nước, rồi đứng lên đến trước bàn thờ dượng thắp hương, quì lạy, trong tiếng nhạc tang ai oán. Xong việc, tôi đi luôn vào nhà trong, ngồi vào bàn, nói chuyện với các em. Tôi nói lời chia buồn khuôn sáo. Vợ chồng mấy đứa em thản nhiên bảo: Cũng không phải buồn nhiều! Ông sống thế cũng là thọ rồi, vả lại ông cũng chẳng đau bệnh gì, ra đi nhẹ nhàng, thanh thản.Tôi cũng đồng ý thế.

Xem tiếp...

Người cùng quê

Như đã giao hẹn, tuần cuối các tháng lẻ tôi lên Sài Gòn thăm Thương, ngược lại tuần cuối các tháng chẵn, Thương xuống Phú Mỹ thăm tôi. Từ chiều hôm qua, Thương xuống Phú Mỹ, chúng tôi qua đêm ở căn phòng trọ của tôi, và sáng nay tôi chở nàng đi Vũng Tàu chơi. Mấy lần Thương xuống thăm tôi đều như thế. Mỗi lần như vậy, tôi đưa cô ấy đi chơi một thắng cảnh của Vũng Tàu. Khi thì tôi đưa Thương đi Hồ Tràm ở huyện Xuyên Mộc, nghỉ ngơi trong cảnh đẹp của rừng phi lao, thưởng thức những đặc sản biển. Khi thì chúng tôi đến Long Hải với những bãi cát trắng tuyệt đẹp, nước biển lặng và trong xanh, những hàng dương xanh mát. Mũi Nghinh Phong nằm ở phía cực nam, nhô ra biển như một đầu cá sấu khổng lồ, với nhiều tảng đá hình thù kì dị; bãi tắm hẹp nhưng nước rất trong, sóng gió dồn dập trên những vách đá cheo leo.

Xem tiếp...

Một chút nắng mùa xuân

1.
Làm cái nghề bán quán, tất nhiên tôi phải tiếp khách và làm quen với nhiều người. Thú thật, ở cái thị trấn nhỏ bé này, quán của tôi hơi sang một chút. Tất nhiên khi mở quán, người ta phải nhắm vào đối tượng phục vụ của mình. Chả là, có lần tình cờ trong câu chuyện ở nhà người quen, tôi nghe một vị lãnh đạo chủ chốt của huyện than là ở đây không có quán nào cho ra hồn để huyện tiếp khách, cho nên khi rời khỏi biên chế nhà nước tôi bàn với gia đình mở một quán ăn thật ngon để thu hút đối tượng khách là các cơ quan trong huyện, các nhà thầu, những nhà kinh doanh – nói chung là những người cần đãi đằng, ăn uống giao tiếp. Vì thế,tuy sinh sau đẻ muộn, quán của tôi hơn năm qua đã thật sự thu hút đối tượng khách này, khiến cho – ở một mức độ nào đó, các quán phải ganh tị. Nhưng điều đó có gì đáng nói, nó trở thành qui luật của cuộc sống: mạnh được yếu thua! Nói thế, chứ làm cái nghề này có sung sướng lắm đâu. Ngoài chuyện đổ mồ hôi ra mà phục vụ, chiều khách còn hơn chiều cha, còn phải lo đi đòi nợ. Đi nhiều lần, nỉ non rả miệng cho người ta trả nợ ! Trong sổ nợ của tôi, con số nợ luôn vượt trên năm triệu. Nhưng thôi, đó đâu phải là điều tôi muốn nói ở đây, vì không khéo các vị khách quen rời xa, tôi hết đường làm ăn. Chuyện tôi muốn nói là về một người khách lạ.....
       

Xem tiếp...

Khát vọng !

a1

Tôi bó gối ngồi trong bóng tối như vậy không biết là bao lâu từ khi anh đóng sập cửa lại bước ra khỏi phòng.

Căn phòng trở nên lạnh lẽo bởi dải sáng xanh mờ đục của ánh trăng rằm xuyên qua cửa sổ, rọi vào, nằm vắt ngang trên chiếc giường của anh và tôi. Chăn mền như đang an ủi vỗ về tôi. Hai cái gối nằm chơ vơ ở đầu giường như thầm hỏi chuyện gì đã xảy ra giữa chúng tôi. Chúng là chứng nhân của yêu thương và buồn giận. Chúng là miếng bọt biển thấm đẫm bao giọt nước mắt về đêm của tôi. Còn anh? Tôi không biết anh nghĩ gì? Có bao giờ anh cũng lặng lẽ đầy vơi nước mắt như tôi? Hay anh đã nuốt vào lòng niềm cay đắng ấy. Anh và tôi đang ở chặng nào của quãng đường gối chăn này? Đường không gập ghềnh khúc khủyu sao anh và tôi cứ ngã nghiêng theo bước chân đi. Hay những cơn say mỗi đêm về làm anh khập khiểng và làm tôi chao lượn giữa bốn bức tường cao !
    

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất