Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200

Trường hợp bài "Phong Kiều Dạ Bạc" của Trương Kế

Dọc theo các tỉnh duyên hải của nước Tàu, từ thủ đô Bắc Kinh (Bei Jing) theo đường xe lửa xuống phía Nam, ta sẽ lần lượt gặp Thiên Tân (Tian Jin) thành phố lớn hàng thứ 3 (sau Thượng Hải và Bắc Kinh), rồi đến Tế Nam  (Ji Nan) thủ phủ của tỉnh Sơn Đông (Shan Dong), xuống nữa sẽ gặp Nam Kinh (Nan Jing) thủ phủ của tỉnh Giang Tô (Jiang Su). Tại Nam Kinh, con đường chia làm hai, một ngả đi về phía Tây Nam đề sang   tỉnh An Huy (An Hui); ngả kia đi về hướng Đông Nam dẫn tới Tô Châu (Su Zhou), một   thành phố sông nước thuộc vùng Đông Bắc Thái Hồ (Tai Hu) và nằm ở cực Nam tỉnh Giang Tô. Vẫn theo con đường xe lửa ấy, đi thẳng về Đông chừng 150 cây số sẽ gặp Thượng Hải (Shang Hai) thành phố lớn nhất và đông dân nhất của Trung Hoa. Và nếu đi nữa, sẽ ngoặt về hướng Tây Nam để tới Hàng Châu (Hang Zhou) thủ phủ của tỉnh Chiết Giang (Zhe Jiang).

Xem tiếp...

Thu Buồn

Thu đến thu đi lá vàng lại bay
Xe hoa pháo cươí em về nhà ai
Ôm ấp kỹ niệm em đã quên hay còn nhớ
"Năm ngón thơ buồn đưńg ngóng ai"*
Nhìn lá vàng bay gợi nhiều nhung nhớ
Em đã xa rồi xa maĩ bỏ cả trời mơ
Nhặt cánh hoa rơi thương nhớ vô bờ.

Quang Châu Vinh
thu 2020

(*) Ý thơ cuả  nhà thơ Nguyen Sa.

Tạ Ơn Xứ Lạ Năm Đầu

Ở Hoa Kỳ có Lễ Tạ Ơn, gọi là Thanksgiving. Ngày ấy, theo lệ sum họp gia đình, hàn huyên ăn uống. Trong bữa tiệc, luôn luôn có món gà tây.


H 1: Khu phố Tàu ở San Francisco. (Ảnh chụp ngày 25- 11- 1993)

Nguyên ngày 16- 9- 1602, con tàu Mayflower rời cảng Plymouth (nước Anh), vượt Đại Tây Dương, sang Tân Thế Giới (Mỹ Châu), mang theo 102 người Anh gồm: 50 đàn ông, 20 đàn bà và 32 trẻ em. Những thuyền nhân này, muốn định cư ở vùng đất chưa thuộc về nước nào để được duy trì ngôn ngữ, phong tục của họ. Và nhất là được tín ngưỡng theo giáo phái Pilgrim mà Anh hoàng, lúc bấy giờ, bất ngờ cấm đoán gắt gao. Ngoài ra, họ còn hy vọng ở vùng đất mới sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Xem tiếp...

Trường Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trong thời Việt Nam Cộng Hòa (1954 - 1975), tỉnh Bình Định có đủ sáu hệ thống trường trung học: Công lập (gồm Phổ thông, Kỹ thuật, Chuyên nghiệp) Tỉnh hạt, Văn hóa Quân đội, Bán công, Nghĩa thục, Tư thục cùng hoạt động, khiến cho nền giáo dục tỉnh nhà càng ngày càng đa dạng và phong phú.

Công lập là trường của Bộ Quốc Gia Giáo Dục thiết lập và đài thọ hoàn toàn từ nhân sự, phòng ốc đến lương bỗng. Giáo sư do bộ bổ nhiệm, gồm bốn thành phần: chánh ngạch, khế ước, lương khoán, tư nhân dạy giờ. Ba thành phần trước, số giờ dạy được quy định, dạy các lớp Đệ Nhất cấp (lớp 6, 7, 8, 9) thì 18 giờ/ tuần, các lớp Đệ Nhị cấp (lớp 10, 11, 12) là 16 giờ/ tuần, nếu dạy quá số giờ ấn định sẽ được tính trả giờ phụ. Giáo sư tư nhân, dạy giờ nào tính tiền giờ ấy, số giờ không hạn định. Trường công lập, tiêu biểu có Trung Học Cường Để Qui Nhơn (phổ thông), Trung Học Kỹ Thuật Qui Nhơn (kỹ thuật), trường Sư Phạm Qui Nhơn (chuyên nghiệp). Ngoài ra còn có trường Sư Phạm Thực Hành, vừa luyện tay nghề cho giáo sinh (chuyên nghiệp), vừa dạy chương trình tiểu học cho học sinh (phổ thông).

Trung Học Cường Để, nằm trên đường Cường Để, gần Tòa Tỉnh, phía Sân bay (Phi trường Qui Nhơn). Một trường Công lập Đệ Nhị cấp có tuổi đời cao nhất và lớn nhất của tỉnh Bình Định (65 lớp). Để kỷ niệm đúng 60 năm Trung Học Cường Để ra đời (1955 - 2015), chúng tôi xin được ghi lại lai lịch, và những sự kiện quan trọng của Trường trong 20 niên khóa (1955 - 1975) sống với đời.

Xem tiếp...

Thư Họa Vũ Hối

Tôi ở tù ra, phải đi kinh tế mới ở huyện Bình Long tỉnh Sông Bé, rồi bỏ về Sài Gòn sinh sống. Quãng đời thầm lặng, mượn tiếng chim, màu hoa khuây khỏa nỗi buồn:

Sân nhỏ, mảng trời, mấy khóm hoa
Lai rai bạn nhớ đến chơi nhà
Mười hai năm ở âm thầm đó
Hỏi đất Sài Thành có trách ta.
(Việt Thao – Lòng Khách)

Dịp Tết, nhà thơ Hồng Tâm, một đồng hương ở huyện Phù Mỹ đến thăm. Anh trịnh trọng đặt cuộn giấy trên bàn rồi chậm rải trải ra. Mắt tôi hoa lên. Bức tranh thủy mạc, đường cong sông núi? Không! Vẽ hoa? Cũng không! Ồ, chữ viết, viết ở dạng đặc biệt. Viết như vẽ. Đúng thế. Vẽ chữ, gọi là thư họa (Shu hua).

Tôi đã đọc qua vài tài liệu về thư pháp, đã xem nét viết chữ Việt của Đông Hồ. Nhưng lần này, tôi ngây ngất trước bức hoành phi này.

VuHoi image001
H 1: Lần đầu thấy thư họa Vũ Hối.

Xem tiếp...

Người bạn Quy Nhơn

Gặp lại nhau bạn đã già mình cũng không còn trẻ
Năm mươi năm hội ngộ chia xẻ những buồn vui
Vận nước nổi trôi chúng mình đôi ngả
Kẻ tha phương người ở lại quê nhà
Nếm đắng cay tủi nhục rồi cũng qua
Nào ngờ đâu gặp lại nhau trên quê người xứ lạ
Tuổi tuy già nhưng tình bạn vẫn thiết tha
Người bạn Quy Nhơn quá nhiều kỷ niệm khó phai nhòa

Quảng Châu Vinh

(Riêng tặng Nghĩa, người bạn một thời ở Quy Nhơn sau 50 năm mới gặp lại)

Đặc San Trường Cường Để Và Nữ Trung Học Qui Nhơn - Phần Ba (2013-2016)

Nguồn: Đặc San Cường Để & Nữ Trung Học Qui Nhơn 2016.

Đặc San Trường Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, Phần I, giới thiệu 8 số niên san, từ năm 1998 - 2005. Phần II, giới thiệu tiếp 7 số từ 2006 - 2012. Phần III, kỳ này, lẽ ra phải đợi đến năm 2020, để có 7 số từ 2013 - 2020, mới cân xứng với hai phần trước. Nhưng năm 2015 không phát hành, và đến năm 2016 này, Ban Tổ Chức qua 19 năm hoạt động, thành phần nhân sự mỗi ngày một cao tuổi... Chính Lá Thư Tòa Soạn của Đặc San, vào năm 1913, nơi trang 11, cũng đã nhìn nhận: “Chúng ta không thiếu những tấm lòng, chúng ta không ngại ‘chiến đấu’ và vượt qua những tất bật áo cơm của cuộc sống để chia xẻ, để gánh vác, tuy nhiên không ai trong chúng ta cầm giữ được nhịp bước của thời gian và tuổi tác cùng sức khỏe luôn là những lực cản khó vượt qua, khó cưỡng chống. Thực tế này đã buộc những người có trách nhiệm điều hành tổ chức phải suy nghĩ.” Vì thế, lần “tựu trường” năm nay, cố gắng tổ chức thật bài bản “Một Lần Cho Mãi Mãi” để khắc sâu vào ký ức của chúng ta. Có thể nói, lần Tổ Chức Đại Hội này phải to lớn hơn, đông đảo hơn mọi lần. Và tập Đặc San số 18 phải mang ý nghĩa là tập kỷ yếu của 19 năm nhìn lại sự hoạt động của Gia Đình Cường Để & Nữ Trung Học Qui Nhơn. Rồi sau đó, có lẽ không còn giữ lệ hằng năm nữa, mà tùy theo hoàn cảnh và sức lực. Bởi vậy, bài “Đặc San Trường Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, Phần III” cũng vội vã lên đường cùng với Đại Hội 2016, giới thiệu nốt những Đặc San Trường Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn còn sót lại.

Xem tiếp...

Chùa xưa


chua-xua-

Có những ngôi chùa xưa chỉ còn tồn tại trong sử sách hay thơ văn vì đã bị giặc ngoại xâm hủy hoại, thiên tai tàn phá hay chịu sự đổi thay theo lẽ vô thường. Một trong những cổ tự có số phận như thế là chùa Đọi đã được ghi tả qua bài thơ Đường luật dưới đây của Nguyễn Khuyến:

" Già yếu xa xôi bấy đến nay,
Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay!
Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá,
Sư cụ nằm chung với khói mây.
Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy,
Thuyền ai khách đợi bến dâu đây.
Chuông trưa vẳng tiếng người không biết,
Trâu thả sườn non ngũ gốc cây".

Xem tiếp...

Bài học khôn của thằng Bờm

bai-hoc-cua-bom


1.Thằng Bờm là bài ca dao gần gũi với tâm hồn trẻ em nông thôn Việt Nam. Chúng tôi đã thuộc lòng bài thơ dân gian này khi còn học lớp Hai tại một trường làng ở quê hương miền Trung. Cuối năm 2009 vừa qua, đọc báo Văn Hóa Phật Giáo, chúng tôi gặp lại câu chuyện trao đổi cái quạt mo của Bờm qua bài viết Thằng Bờm trong tâm thức của người dân quê Việt Nam của tác giả Võ Văn Lân.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất